
Australia
Strahan, Tasmania
22 voyages
Tên gọi Strahan được nhắc đến với một sự tôn kính nhất định trong lòng người Tasmania, không phải vì một công trình vĩ đại hay một công dân nổi tiếng, mà vì vùng hoang dã bao bọc quanh nó từ mọi hướng. Ngôi làng chài nhỏ bé này, với chưa đến 900 cư dân, nằm trên bờ biển của Cảng Macquarie ở bờ tây hẻo lánh của Tasmania, là cánh cửa dẫn vào những khu rừng mưa ôn đới cổ xưa và khó tiếp cận nhất trên Trái Đất. Cảng này rộng gấp sáu lần Cảng Sydney, nhưng lại dẫn vào Đại Dương Nam qua một lối đi hẹp và nguy hiểm đến mức những người định cư tù nhân đầu tiên đã đặt tên cho nó là Cổng Địa Ngục — một kênh nơi những cơn sóng của vùng Roaring Forties va chạm với dòng thủy triều ra khơi trong một cơn lốc xoáy đã cướp đi hàng chục con tàu.
Lịch sử của Strahan được viết nên bằng gỗ và nỗi đau khổ. Vào những năm 1820, chính quyền thuộc địa Anh đã thiết lập một khu định cư hình sự trên Đảo Sarah, sâu trong Vịnh Macquarie, cố tình chọn lựa địa điểm hẻo lánh và khắc nghiệt nhất trong thuộc địa để giam giữ những tù nhân cứng đầu nhất. Những người tù đã chặt hạ gỗ Huon — một loại gỗ dày đặc và thơm ngát, có khả năng chống mục nát hàng thế kỷ — trong điều kiện tàn bạo đến mức khó có thể tưởng tượng. Ngày nay, những tàn tích trên Đảo Sarah đứng như một đài tưởng niệm ám ảnh, có thể tiếp cận bằng thuyền từ bến cảng Strahan, và những hướng dẫn viên dẫn dắt du khách qua những xưởng còn sót lại và các buồng giam cô đơn là những người kể chuyện hấp dẫn nhất trong du lịch di sản Úc.
Sông Gordon, chảy vào cảng Macquarie từ phía tây nam, là viên ngọc quý trong bất kỳ chuyến thăm nào đến Strahan. Những chiếc thuyền du lịch lướt nhẹ trên dòng sông qua những hành lang của cây thông Huon, cây sassafras và cây myrtle beech — những loài cây đã tồn tại trong các thung lũng này từ khi Australia còn là một phần của siêu lục địa Gondwana, một số loài gần như không thay đổi trong suốt 60 triệu năm. Bề mặt sông nhuốm màu hổ phách sâu bởi tannin rỉ ra từ những đồng cỏ buttongrass ở thượng nguồn, tạo nên một tấm gương hoàn hảo đến mức những phản chiếu của khu rừng treo lơ lửng không thể phân biệt với chính những cây cối đó. Khu vực này của Công viên Quốc gia Sông Hoang dã Franklin-Gordon đã từng là trung tâm của một trong những chiến dịch môi trường quan trọng nhất của Australia: cuộc chiến năm 1983 nhằm ngăn chặn việc xây đập trên sông Franklin, một chiến thắng đã thiết lập việc bảo vệ hoang dã trở thành một vấn đề chính trị chính trong đời sống Australia.
Phía bên kia dòng sông, bờ biển phía tây mang đến những cảnh quan đẹp hoang dã. Ocean Beach, một dải cát dài 40 km bị những con sóng không ngừng vỗ về từ Patagonia, trải dài về phía bắc từ cửa cảng. Đường sắt hoang dã West Coast Wilderness Railway, được phục hồi từ một tuyến đường răng cưa thời kỳ khai thác mỏ, leo lên qua những hẻm núi rừng mưa giữa Strahan và Queenstown, bắc qua những cây cầu trên các hẻm sâu nơi những cây dương xỉ vươn mình trong làn sương mù vĩnh cửu. Thị trấn khai thác mỏ Queenstown, với những sườn đồi trống trải kỳ lạ bị tước bỏ bởi một thế kỷ luyện đồng, tạo nên một sự tương phản rõ nét với vùng hoang dã xung quanh.
Strahan được Viking ghé thăm trong các chuyến hành trình khám phá bờ biển Australia, với những con tàu neo đậu tại Macquarie Harbour. Thời điểm lý tưởng nhất để thăm quan là từ tháng 11 đến tháng 4, khi những ngày dài hơn và nhiệt độ ôn hòa khiến các chuyến du ngoạn trên sông Gordon và những cuộc đi bộ trong rừng mưa trở nên thoải mái nhất, mặc dù khí hậu hoang dã của bờ biển phía tây Strahan có nghĩa là trang phục chống mưa vẫn cần thiết ngay cả trong mùa hè.
