
Hy Lạp
27 voyages
Cảnh tiếp cận Symi bằng đường biển là một trong những điều kỳ diệu lớn của Aegean — con tàu vòng qua một mũi đá, cảng Gialos hiện ra trước mắt bạn, và bỗng dưng toàn bộ nhà hát hình vòng cung của những biệt thự tân cổ điển, được sơn màu vàng đất, gạch nung, sienna cháy và xanh nhạt, đổ xuống sườn đồi đến sát bờ nước trong một bức tranh hoàn hảo của vẻ đẹp Địa Trung Hải đến nỗi hành khách không thể không thốt lên. Symi từng là một trong những hòn đảo giàu có nhất ở Dodecanese, sự thịnh vượng của nó được xây dựng trên nghề lặn biển lấy bọt biển và đóng tàu — những nghề đòi hỏi cả lòng dũng cảm và kỹ năng, và lợi nhuận từ chúng đã được đầu tư vào những biệt thự kiểu Ý lộng lẫy bên bến cảng, xếp thành từng tầng với những mặt tiền thanh lịch. Sự giàu có đã ra đi cùng với ngành công nghiệp bọt biển vào giữa thế kỷ 20, nhưng kiến trúc vẫn còn lại, được bảo tồn bởi sự nghèo khó và gần đây hơn là bởi các luật bảo tồn hiện đang bảo vệ cảnh quan đường phố tuyệt vời này.
Thị trấn Symi được chia thành hai khu vực: Gialos, khu cảng nơi những chiếc phà cập bến và các quán tavernas bày bàn ngay sát mặt nước, và Chorio, thị trấn trên cao mà bạn có thể đến được bằng cách leo lên Kali Strata — một bậc thang đá rộng với 500 bậc dẫn lên lâu đài thời trung cổ và Nhà thờ Panagia ở đỉnh cao. Đường leo lên dốc nhưng xứng đáng với công sức: tại mỗi bậc nghỉ, tầm nhìn ra cảng và các hòn đảo xung quanh mở rộng, và những chi tiết kiến trúc của các biệt thự — những cánh cửa đá chạm khắc, ban công sắt uốn, và những cánh cửa gỗ sơn màu — dần hiện ra gần hơn. Toàn cảnh từ mái nhà ở Chorio bao quát toàn bộ hòn đảo, bờ biển Thổ Nhĩ Kỳ chỉ cách đó 12 kilomet, và biển Aegean màu ngọc bích trải dài đến chân trời.
Tu viện Panormitis, nằm trên bờ tây nam của đảo Symi, là một trong những địa điểm tôn giáo quan trọng nhất ở Dodecanese — một tổ hợp tu viện kiên cố được xây dựng xung quanh một nhà thờ Byzantine dâng kính Tổng lãnh thiên thần Michael, vị thánh bảo trợ của Symi. Bảo tàng của tu viện trưng bày những lễ vật từ hàng thế kỷ của các tín đồ hành hương — những mô hình tàu bằng bạc, các biểu tượng thánh, và những vật dụng cá nhân của những người cho rằng sự sống còn của họ trên biển là nhờ vào sự can thiệp của tổng lãnh thiên thần. Khung cảnh ven biển, với tháp chuông của tu viện phản chiếu trong làn nước tĩnh lặng của một vịnh kín gió, tạo nên một bức tranh thanh bình sâu sắc, tương phản với năng lượng sôi động của thị trấn cảng.
Văn hóa ẩm thực của Symi phản ánh địa lý của hòn đảo này. Những con tôm nhỏ — garides Symiakes — được thu hoạch từ vùng nước xung quanh đảo là một món đặc sản địa phương, thường được phục vụ chiên giòn hoặc trong món mì tại các quán tavernas ven biển. Cá tươi, được nướng đơn giản với chanh và dầu ô liu, vẫn là bữa ăn chủ yếu, kèm theo những trái caper hoang dã, oregano và thyme mọc trên những sườn đồi đá của hòn đảo. Mật ong Symi, được sản xuất từ những con ong tìm kiếm trên các loại thảo mộc thơm của maquis, nổi tiếng khắp Dodecanese. Bờ biển Gialos, với những bàn cà phê được đặt để tận hưởng cả cảnh cảng và ánh nắng buổi chiều, là một trong những địa điểm dễ chịu nhất ở Aegean cho một bữa trưa thư giãn.
Symi được ghé thăm bởi Ponant và Star Clippers trong các hành trình Aegean và Dodecanese, với các tàu neo đậu tại cảng Gialos. Thời điểm lý tưởng để thăm quan là từ tháng Năm đến tháng Mười, với tháng Sáu và tháng Chín mang đến những biển ấm, nhiệt độ thoải mái cho việc leo lên Kali Strata, và ánh sáng Aegean — sắc nét, tinh khiết và hào phóng — khiến cho những mặt tiền tân cổ điển của Symi tỏa sáng như một bức tranh của một nghệ sĩ đặc biệt tài năng.
